Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

LANG THANG TRONG CẢM XÚC...

Mình luôn dặn dò bản thân không bao giờ được thức khuya quá 1h sáng, chẳng những hại sức khoẻ mà còn rất hại cho cảm xúc, bởi sau 1h sáng, khi mà cả thế giới đã ngủ say...mình trở nên yếu đuối đến cùng cực.

Vậy mà đêm nay lại thức rồi! Không ngoài dự đoán, tim mình khó chịu quá! 

Mình sẽ không cố ngủ để quên đi cảm giác khó chịu này đâu. Đôi khi, mình nói là đôi khi, tức là sáng mai không có việc gì quan trọng phải dậy sớm ấy, thì mình sẽ tôn trọng dòng cảm xúc mình đang mang và can đảm soi mình vào nó.

Vài ngày này có chuyện gì xảy ra nhỉ?

-Hôm nay mình bị sếp nhắc nhở, vì làm việc không chu đáo, có mỗi việc nhớ báo cáo cho sếp tiến độ từng việc từng việc thôi mà mình cũng quên được. Mình buồn lắm! Nhưng đó chính là điều mình mong đợi khi quyết định nhận công việc này. Những người hoàn hảo hơn họ sẽ chỉ cho mình thấy mình kém cỏi ở đâu, sai ở đâu, cần bù đắp chỗ nào, rồi dần dần hoàn thiện bản thân. Mình chậm hơn người ta cho nên mình phải lo mà xuất phát trước.

- Vài ngày nữa mình sẽ chuyển trọ. Phòng có hai chị em gái mà cơ man nào là đồ, mình định tìm đến sự giúp đỡ của bạn bè. Mình có nhiều bạn lắm, vừa rồi sinh nhật mình đã nhận được rất nhiều quà từ các bạn . Thế nhưng...thế nhưng mình biết điều gì đang xảy ra với bản thân. Mình không dám mở lời nhờ vả vì mình sợ sẽ bị từ chối...sợ tình cảm của bản thân bị tổn thương...sợ sẽ phải chấp nhận sự thật rằng mối quan hệ này không thân thiết như mình tưởng... 

- Dạo này có vài người đối xử với mình thật tốt, đưa đi đón về, chở mình đi ăn, đi xem phim, 10h đêm mua đồ ăn từ quận 5 lặn lội sang cứu đói, không ngại mưa gió đi đón mình, còn bị té xe hư điện thoại các thứ. Ý mình là gì nhỉ? Mình muốn nói điều gì ở đây? Không biết nữa. Cái chứng không tìm được lời lẽ lại xuất hiện rồi, khó chịu quá!

- À! Hôm trước mình vào facebook của "người ta", nhìn thấy anh đổi avt bằng cái ảnh do chính tay mình chụp, caption không hề liên quan tới mình... Kéo xuống một tí là ảnh anh đang nhìn một cô gái khác từ đằng sau, ánh mắt trìu mến. Mình ghét ánh mắt ấy cực, nó làm mình đau... Sau đó mình vội vã lôi công việc, bài vở ra làm. Mình thật nhát gan, mình sợ nhất là đối diện với tình cảm của bản thân...
- Hôm nay ba bảo má bị cảm...con chỉ thuốc gì cho má mua uống đi, sợ ra người ta bán lung tung. Thế mà mình chẳng biết gì. Mình học Dược, và đầu hoàn toàn rỗng tuếch. Đáng buồn không? Có chứ! Nhưng biết vậy mà không chịu thay đổi mới là điều đáng buồn hơn cả. 

- Mình không hiểu tại sao các bạn lại nói sau này mình chắc chắn sẽ làm nên điều lớn lao rồi nhìn mình bằng ánh mắt tin tưởng. Các bạn nhìn thấy gì ở con người hết sức bình thường này vậy? Mình chẳng biết mình có gì hay ho khác người. Nhưng vì các bạn nói thế nên từ nay mình sẽ ngừng suy nghĩ mình là một đứa trẻ tầm thường. Mình còn chưa tin mình thì làm sao người khác tin mình được đúng không?

- Hôm nay mình nhớ một vài kỉ niệm...nhớ đến da diết! Có cái buồn, có cái vui, nhưng tất cả đều đẹp,  mình không thích giữ những thứ xấu xí...

- Sau tất cả...mình vẫn là một cô gái thích viết lách, thích đọc văn chương, yếu đuối và mong manh với mớ tình cảm lộn xộn của riêng mình khi đêm đến. Nhưng mặt trời sắp mọc rồi, mình không nên thế này nữa. Sáng mai mình lại là cô gái hoạt bát vui tươi...  



Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

TÔI THẤT TÌNH

15 tuổi...Không còn những buổi học thể dục dáo dác tìm bóng nhau trong sân trường. Những bức thư tay gửi cho nhau cũng bỗng dưng mất hút...có lẽ là vì kì thi chuyển cấp.
18 tuổi... Chiếc xe đạp bỗng dưng bị nhét trong nhà kho không dùng tới nữa...Người cũng chẳng còn đứng ở góc ngã tư đường đợi nhau sau mỗi tối tan học... Có lẽ là vì kì thi đại học rất quan trọng mà. 
20 tuổi... Một buổi tối rất bình thường như bao buổi tối tôi 20 tuổi khác... Người bỗng nhiên rời xa tôi. Tình cảm bỗng nhiên mà biến mất. Lúc bây giờ tôi nên viện lí do là gì đây? Chẳng có một kì thi to lớn quan trọng nào nữa để tôi lấy làm cái cớ bao biện cho tình cảm. Rõ ràng, mọi thứ sẽ tan biến khi mà một trong hai người đánh mất cảm xúc của bản thân, chứ không vì một lí do ngoại cảnh nào cả... Đó là lúc câu chuyện kết thúc. À không. Đúng ra là câu chuyện kết thúc với 1 người, và vẫn tiếp diễn với người còn lại, mà người còn lại không ai khác chính là tôi. Thế là. Tôi thất tình!
Lần đầu tiên tôi dám nhận 2 chữ thất tình về mình... Ừm... Nó cũng không có gì quá xấu hổ và ghê gớm. 20 tuổi... Tôi nghĩ mình có quyền được thất tình mà đúng không? 
Cái sự thất tình của tôi sẽ không có gì đáng nói nếu như nó cũng quằn quại và đau khổ như bao người... Đằng này nó lại cứ êm đềm và buồn một cách xinh đẹp. 
Ngày đầu tiên tôi cũng khóc... Vì nhớ... Vì tự dưng phải từ bỏ đi một số thói quen... Tự dưng đang kiêu ngạo bỗng dưng phải xìu xuống. 
Ngày thứ 2 tôi cũng thử tâm sự với 1 vài người bạn thân thiết... Rồi cùng nhau đi ôn bài... Cùng nhau lén lút uống 1, 2 cốc bia để mượn cớ thoải mái nói xàm. 
Ngày thứ 3 tôi đặt mua 1 cuốn sách về đọc. Rồi bản thân dần thích nghi với nỗi buồn. Là thích nghi chứ không phải quên. Tôi không cố gắng quên đi nỗi buồn của mình hay cố gắng quên đi người kia...bởi vì điều đó sẽ phản tác dụng. Tôi học được rằng, khi chân của bạn bị thương, đừng cố gắng vẫy vùng hay vận động, nó sẽ làm bạn đau và chảy rất nhiều máu. Điều bạn cần làm là ngồi yên...cơ thể tự khắc sẽ diễn ra các cơ chế chống nhiễm trùng và xoa dịu cơn đau của bạn.
Tôi cũng chẳng làm gì cả... Hàng ngày vẫn học tập và gặp gỡ bạn bè, vẽ tranh, viết lách, nhớ quá thì cũng không cấm bản thân rút điện thoại ra nhắn 1 tin dù không được hồi đáp, chỉ cần biết là người ta có đọc. Đi ngang qua một hàng quán quen thuộc của 2 người không cuống cuồng bỏ chạy mà cũng tấp vào chén một bữa thật no...rồi nhớ lại kỉ niệm...rồi cười...rồi tính tiền đi về. Đôi giày người ta tặng tôi vẫn mang đi khắp nơi với một cảm giác an toàn. Tôi bỏ hết mọi suy nghĩ tiêu cực về đối phương, chỉ giữ lại những thứ xinh đẹp nhất. Rồi sau đó thấy bản thân rất dễ chịu. Chẳng những thế tôi còn lên kế hoạch và tiến hành hoàn thiện bản thân, bắt đầu mơ về những sự nghiệp tương lai không tưởng.
Cứ như thế và tôi cảm thấy mình có một nỗi buồn thật đẹp. Chỉ cần học cách chấp nhận và đừng kháng cự thì tôi sẽ ổn.
Nhưng mà...ý tôi là...không phải là tôi không tổn thương. Cái chân bị phỏng bô dù lành nhưng vẫn để lại sẹo, và nó sẽ cực kì cảnh giác với bô xe. Trái tim tôi cũng thế thôi mà...Tôi chỉ muốn nói là tôi không còn hứng thú với chuyện tình cảm nữa.
Sao nhỉ...ừm...ý tôi là đây chính là kết thúc cho câu chuyện tôi bên bờ suối như đã viết trong bài "Đêm"... Người đó quả nhiên đã rời xa tôi rồi...

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

MÙA HÈ XANH 2016 (PHẦN 1)

Tối lướt facebook, vô tình thấy người ta họp nhà, vô tình thấy người ta đăng tin tuyển ban chỉ huy, vô tình vào lục lại mớ hình mùa hè xanh... rồi tự nhiên buồn...tự nhiên muốn viết chút gì đó cho nhẹ lòng!
Nhanh thật, mới đó mà đã gần một năm...  :) Tđn bài vở thì nhanh quên mà những chuyện này tao lại nhớ rõ mồn một thế này...
NHỮNG NGÀY ĐẦU THAM GIA TUYỂN CHIẾN SĨ
Bây giờ tôi sắp hết năm 2, còn khi đó tôi năm nhất...cuối năm nhất. À mà... tôi tôi éo gì... nghe sến quá, xưng tao cho gọn các homie nhé! <3 Tao khi ấy viết đơn đăng kí làm chiến sĩ mặt trận Đak Nông. Đây có thể nói là một trong những mặt trận hot nhất của chiến dịch mùa hè xanh, cũng là nơi quy tụ anh hùng năm châu 4 bể, già trẻ trai gái hiền lành bẩn bựa tài năng hay ngáo ngơ gì cũng có, đủ thể loại (và tao cũng chưa xác định được mình nằm ở chỗ nào trong các thể loại anh hùng đấy =)))) ) chỉ biết là cũng khổ sở như một con trâu mới được làm chiến sĩ. Ngày ngày tao cơm nước chóng vánh rồi lại xách xe lao ra đường bán bắp rang bơ, đi ship đồ thổ cẩm,khẩu trang, vòng tay các thứ để gây quỹ cho mặt trận, mà thời tiết Sài Gòn thì các mày biết rồi đấy, vào hạ là nó nắng mưa bất thình lình như cô gái tuổi 18 bị ẩm đầu. Khuya về thì hì hục làm anh hùng bàn phím, tao lôi cả những đứa bạn tỉ năm không liên lạc ra để bán hàng, có đứa thì cảm kích lắm vì được tao nhắn tin, có đứa xỉa xói, có đứa sỉ nhục, đủ :v À chưa hết, còn những ngày vác bao đi xin ve chai, giấy vụn, quần áo cũ.... ta nói nhụt không để đâu cho hết, nhưng mà thôi kệ mẹ, tao đi gây quỹ làm từ thiện chứ ko có ăn chộm ăn cướp gì cả. Sau trận ấy tao đen vật vã ra, vừa đen vừa ốm, nhưng mà kệ luôn, không quan tâm, bởi lẽ tao đã bắt đầu có tình cảm với cái mặt trận này, đúng hơn là với vài người trong cái mặt trận này...
ĐẬU!
Tao cũng không quá bất ngờ với kết quả này, vì tao đã rất cố gắng, cố gắng hết sức, không đậu nữa thì mày tệ quá rồi con ạ! 
CHIẾN DỊCH BẮT ĐẦU!
Người người nhà nhà khăn gói lên xe tiến về vùng đất hứa Đak Nông, còn tao thì xin phép lên trễ vài ngày vì phải về quê dự lễ đính hôn của chị 2. Tao lên muộn hơn người ta hình như là 6 ngày hay sao ấy không nhớ rõ, không quá lâu để bỏ lỡ mất những chuyện quan trọng. Tao lúc ấy có một lời hứa hẹn với một người đã theo đoàn lên Đak Nông trước, cái chuyện đó nó dài dòng và cũng không mấy hay ho cho nên thôi tao xin phép không kể ra, chỉ biết là nó làm tao tốn kha khá nước mắt, dằn vặt trong lòng... 
Tao nhà 4. Người đó nhà 2.
Ngày tao tới, người đó ra trạm dừng đón tao, trời tối đen như mực. Và lạnh. Khỏi phải nói tao thích cái khí hậu ở đây như thế nào, tao yêu ngay từ cái khoảnh khắc đặt chân xuống mảnh đất này. Nó không giống cái lạnh cắt như ở quê tao vào mùa đông, nó chỉ se lạnh, và lúc đó là 2h sáng, cái lạnh hoà vào sương mù phủ lên da mặt, nhưng không thể chạm tới được tay chân vì tao đã mặc thật ấm, cái cảm giác đó làm tao sướng muốn điên lên. Đêm đầu tiên, tao ngủ ở nhà 2 chứ không phải nhà 4. Chỉ nằm trằn trọc vài tiếng rồi trời cũng sáng, tao lẽo đẽo đi theo người đó sang nhà hàng xóm lấy thịt gửi nhờ về, sẵn tiện ngắm Đak Nông sáng sớm. Tao mặc áo khoác đồng phục, quần thun, mang dép và quấn khăn rằng, lộ ra bàn chân, bàn tay với khuôn mặt, thích thú ngắm nhìn đôi bàn chân mình trở nên trắng trẻo trên nền đất đỏ ẩm ướt, tao hít lấy hít để cái không khí mát lạnh, lúc đó chỉ ước có thể mang một đống hơi lạnh này về Sài Gòn xài dần thôi.
Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, tao nói chuyện với người đó... về điều mà bọn tao đã nói với nhau khi còn ở Sài Gòn...tao cũng không muốn trốn tránh tình cảm của mình...cũng không muốn trốn tránh cái sự thật là tao ở trong lòng người đó không quan trọng như tao đã tưởng... :) 
Rồi...gói cái nỗi thất vọng lại đấy, sáng, nhà 4 xuống đón tao về!

 NHÀ 4
Cái nhà nằm tuốt trên 1 ngọn đồi, tách biệt so với những nhà còn lại. À mà thật ra nó là 1 cái trường mầm non ấy, hè bọn con nít được nghỉ nên xã cho mượn cái trường làm chỗ đóng quân. Tao thích nó vler.  Nếu được tận mắt nhìn thấy, bọn mày chắc chắn cũng sẽ thích nó như tao. Cái trường chỉ có 2 phòng thôi, sơn vàng, mảnh sân cũng nhỏ nữa, cỏ đã được nhổ sạch và vun thành từng đống bởi những đồng đội lên trước, tao chỉ việc phụ hốt nó vứt ra sau thôi. Trong sân có 1 cái giàn ngựa gỗ nhỏ cho bọn con nít chơi, 2 cây phượng vỹ chưa ra hoa, treo vắt vẻo lên đó là 2 cái xích đu được chế ra từ lốp xe cũ, sơn màu đỏ và vàng, đáng yêu vcler. Chẳng những thế mà nó còn thú vị bởi nhà bên cạnh treo một con búp bê cũ nhìn thẳng sang bên này, nhìn mặt đúng giống thím Annabella, còn cái kho đóng cửa im ỉm trong sân và cả khoảng đất rộng đằng sau trường. À, về cái khoảng đất sau lưng trường ấy, chỗ đó có một cái bồn nước rất cao, mà về sau chiến dịch, đó lại trở thành nơi mà tao có lẽ sẽ mãi không bao giờ quên được.
NHỮNG THÀNH VIÊN NHÀ 4
To be continued....

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

CƠN ÁC MỘNG THỨ NHẤT!

Tui luôn tự đặt ra câu hỏi cho chính các cơ quan nội tạng và từng tế bào trong người tui, rằng "Tao cộng tất cả bọn mày lại thì chỉ nặng vỏn vẹn 39 cân rưỡi, cao 150cm nhưng bọn mày ăn như một con hêu, và ngủ say như chết, đến nỗi chẳng biết giấc mơ là gì, thế sao tao vẫn nhỏ xí xi rứa này?" Và dĩ nhiên là bọn chúng chả bao giờ trả lời tui một cách tử tế cả, chúng xù lông lên với tui bằng cách sụt cân và cho tui gặp ác mộng vào vài giấc ngủ trưa quý báu gần đây!
Tuy nhiên, dù là ác mộng đi nữa thì với tui nó cũng khá là quý, vì mơ đã hiếm rồi, mà nhớ được giấc mơ còn hiếm hơn! Đùa chứ tại Sài Gòn dạo này ẩm ương quá, buổi trưa ngủ ở phòng trọ nóng quá nên cơ thể phản ứng bằng cách toát mồ hôi và mơ ác mộng. Tui sẽ cố nhớ lại và kể ra đây, để mốt còn có cái mà khoe với bạn bè rằng "tao cũng nằm mơ khi ngủ như bao đứa trẻ bình thường chên chái đất". Những chỗ nào tui để "..." là do tui quên hoặc là nó là khoảng ngắt quãng của giấc mơ.
Cơn ác mộng thứ 1: Đêm nay trường tui tổ chức văn nghệ văn gừng gì đấy không biết, tui phóng con cub lên trường chơi với một bịch đầy đồ ăn mới mua từ siêu thị trong rổ xe (đi xem văn nghệ mà vác theo bịch đồ to chà bá mới nể). Bình thường kế bên sân bóng chuyền của trường là cái khu nghiên cứu sâm và phòng đựng dụng cụ thể dục, nhưng hôm nay trong giấc mơ nó bỗng trở nên hoang vắng, không có cái phòng nào, đã vậy còn có một cây đa siêu to ở đấy , Tui chạy vào dựng xe  ngay đó rồi tung tăng bỏ đi. Một hồi sau quay lại, tui thấy cái bịch đồ ăn của mình bị mở ra, chả mất gì, chỉ có bịch xoài bị lôi ra, thằng chộm nó dễ thương lắm, nó chẳng lấy gì ngoài xoài, nhưng hình như chua quá hay sao mà hắn ăn có một tí rồi để nguyên hết lại đấy [...] Tự nhiên chỗ đất tui đứng bị lún xuống. Tui hốt hoảng chạy ra chỗ gốc cây đa, sau đó gốc cây đa cũng từ từ hóa than đỏ, cái thứ than dẻo dẻo chảy chảy như nham thạch núi lửa, lan ra chỗ tui đứng. Tui cuống cuồng bỏ chạy hộc máo (lúc này chắc là ở ngoài đời thực tui đang đổ mồ hôi nhiều lắm nè). [...] Chớp mắt một cái tui đã ở trong khu sảnh thang máy với bạn bè như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Mọi người lôi đồ ăn ra ngồi ăn ngay chỗ sân dưới sảnh. Đang ăn thì tui ngước lên lầu nơi có đại giảng đường, tui thấy một thằng bạn thời cấp 2 của tui đang đứng trển nhìn xuống tui ( đã mấy năm rồi tui không gặp nó và cũng không hề liên lạc, cũng chưa từng nghĩ về nó một giây phút nào trong cuộc sống thực, thế mà nó lại đứng đấy nhìn tui trong mơ, sởn gai ốc vler) [...] Sau đó tui lại gặp cái bạn nyc đang tập nhảy trong sảnh, chắc là nhảy cho văn nghệ (ơ nhưng mà hắn học khác khoa cơ mà, sao lại qua khoa tui nhảy nhót huần hòe gì??!!) Bạn này thì có lẽ do hồi chiều mới gặp ở sân bóng chuyền nên ám ảnh cả vào trong giấc mơ.
[...] Tui đi vệ sinh! (Giấc mơ này di chuyển nhiều quá, mệt quá!) Thời khắc kinh hoàng bắt đầu. Cái nhà wc đầu tiên tui vô nó nằm ở tầng trệt dãy khu tự học (mặc dù ngoài đời chỗ đó chả có cái wc nào). Khi tui mở cửa bước vô là một cảnh tượng khủng khiếp: một xác người bị cắt ngang ngay bụng đang nằm úp vô bồn cầu và một "cái gì đó" đang treo lơ lửng kế bên. Tui sợ hãi bỏ chạy. Lại chạy!! Chạy sang một cái wc khác ở gần đó, bên trong chẳng có gì, nhưng lúc tui ngước nhìn lên trần thì có "cái gì đó" nhảy xổ lên đầu, đè tui  xuống đến không thở được.[...]
Lúc này nhỏ bạn chung phòng đi học ca sáng về, nó đẩy cửa trúng tui làm tui tỉnh giấc. Hên vler. Tỉnh dậy mà đầu đau như búa bổ, mồ hôi ướt cả như vừa mới đi xông hơi, xong cả buổi chiều đó tui cứ lâng lâng chả làm được cái gì.
Mà nghĩ thấy cũng hên. Nhỡ mà cái đoạn vào nhà wc ấy, tui không mơ thấy gặp cái xác hay con ma nào, mà mơ thấy mình đang xả nỗi buồn thì có phải mất cả buổi chiều để giặt chăn nệm rồi không. =))) Bởi ta nói trong cái rủi nó có cái hên nếu ta biết nghĩ theo hướng lạc quan.
------------------------------- Củi-----------------------------------------

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

ĐÊM


Lại viết!
Y như rằng cứ đêm về là mình lại viết! Đơn giản là vì việc viết lách làm tâm mình tĩnh lại, chứ ko hẳn vì buồn...
Đêm... trùm tai phone, mở lớn volume và nghe nhạc, thêm cái mùi ẩm ướt của mưa chiều Sài Gòn, cảm giác phiêu lắm, như đang một mình ngồi bên bờ suối đêm nước chảy róc rách, giữa suối có một cái cây khô phủ đầy đom đóm, bên cạnh là một chú nai phát sáng đang nằm lim dim...Ánh trăng mờ nhạt loang lổ đổ xuống bao trùm mọi thứ...
Nhặt viên đá ném  xuống giữa dòng, viên đá nảy lên một cái rồi biến mất, dễ dàng như cái cách người ta đến rồi đi...
Tôi cứ im lặng ngồi đó bên bờ suối, tôi sợ bóng tối nhưng lại cứ thích ngồi đó, vì bóng tối làm tôi thấy bình yên. Trong bóng tối, tôi không cần phải nói chuyện với ai, không cần tỏ ra mạnh mẽ, và trong bóng tối, tôi có thể ngắm nhìn mọi thứ phát sáng tuyệt đẹp... Không phải tôi tự kỉ, tôi vẫn là một đứa năng động, nhưng tôi yêu màn đêm theo một cách riêng!
Có một vài người bước đến, bảo rằng muốn ngồi chung với tôi, họ nhìn tôi như thế và cho rằng có thể làm cho tôi vui lên, họ làm nhiều thứ, nô đùa, nhưng thực chất chỉ phá vỡ sự yên bình nơi đây, làm cho những chú đom đóm hoảng hốt rời khỏi cành cây, làm bé nai của tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi không thích, tôi đẩy họ đi...
Có một vài người bước đến, nhìn thấy cảnh đẹp, và bản thân họ cũng thích sự yên bình nên họ ngồi đó cạnh tôi. Tôi ngỡ họ mến tôi, nhưng hình như không phải, họ chỉ có ý định ngồi yên đó, việc tôi có mặt ở đó có lẽ giúp họ bớt sợ bóng đêm, trở thành thói quen của họ, có lẽ vậy! Tôi lại bảo họ làm ơn đi đi...
Có một vài người tiếp xúc với tôi vào ban ngày, đem lòng yêu mến vì thấy tôi thật vui vẻ năng động, rồi đi theo tôi đến bờ suối. Lúc đầu họ thấy nơi đây thật đẹp, họ say đắm đến mức tưởng như có thể tay trong tay cùng tôi ở nơi này mãi mãi. Cảm động! Tôi tựa đầu vào vai và mong muốn người đó mãi mãi đừng xa tôi. Khi ấy thay vì sợ bóng tối, thứ tôi lo sợ nhất chính là ai đó sẽ bỏ tôi mà đi. Sau đó điều tôi lo sợ đang dần trở thành sự thật... Thứ họ thích là tôi của ban ngày, là người làm họ vui chứ không phải là tôi của những lo lắng, tổn thương... Sau đó...tôi vẫn chưa biết sau đó sẽ như thế nào nữa... Tôi vẫn sẽ tiếp tục nắm chặt lấy tay họ và chờ đợi kết quả...
---------------------------Hoa --------------------

CHUYỆN TUI ĐI LÀM CỘNG TÁC VIÊN HIẾN MÁU TÌNH NGUYỆN

Đầu tiên tui tự giới thiệu, tui cao 150cm (chứ không phải 149cm như trong giấy khám sức khỏe nhaaaa) và nặng 39 xém 40kg, sức khỏe không cho phép nữa, bởi zì zậy nên là tui không bao giờ được đi hiến máu cả. Đối với tui, hiến máu là một nghĩa cử vô cùng cao đẹp, nếu máu mình tốt nó sẽ được đưa đến một bệnh viện nào đó, rồi sẽ chảy vào cơ thể của một người nào đó, cứu sống ai đó, mang lại hạnh phúc cho một gia đình nào đó. Tui mơ ước một ngày nào đó được bước ra từ chiếc xe lấy máu, bạn bè tui chạy lại hỏi "Ê hiến nhiêu mày?" , tui hất mặt lên trời nói "450ml nha mày". Oách dễ sợ. :v
Nhưng ước mơ mãi chỉ là mơ ước! Cho nên hôm nay tui đã đăng kí làm cộng tác viên cho chương trình hiến máu tình nguyện, để có thể ngắm nhìn và giúp đỡ các tình nguyện viên. Tối tui đi ngủ thiệt sớm, sáng 6h mua ổ bánh mì rồi phóng con cub lên khoa với tâm trạng phấn khởi (lâu lắm rồi mới dậy sớm như vậy).  Chạy lên thì thấy mọi người tới cũng khá đông rồi, tui bay vô phụ mọi người phân quà vào các bịch nilon, sau đó tui được phân công đứng ở cửa xuống xe hiến máu để đưa phiếu nhận quà, phát giấy chứng nhận và chạy vặt cho anh y sĩ lấy máu.

Mà cuộc sống ếu bao giờ đẹp đẽ mào hường như tui nghĩ, huhu, tình nguyện viên sau khi uống ly nước đường, thủ tục giấy tờ xong xuôi sẽ được cho lên xe hiến máu, anh y sĩ sẽ lấy 1 cây kim to như cây kim ba tui hay dùng để chích thuốc cho bò ở nhà đâm vào động mạch, nhìn lạnh toát cả sống lưng. Sau đó ảnh cho người ta cầm một khúc gỗ bóp bóp cho máu chảy ra, tầm mấy phút là đầy 1 bịch máu, ai máu nhiều thì ra nhanh, ai máu ít thì cứ ngồi hoài ngồi mãi không xong. Thỉnh thoảng có anh nào chị nào mặt mày tái mét thì tui chạy đi lấy ly nước đường lại, anh y sĩ xịt vào 1 tí nước gì đó rồi cho người ta uống.

Tui chưa kịp mần quen với cây kim thì cỡ nửa tiếng sau có một anh zai to cao đẹp trai hiến máu xong lười lấy tay chặn cái lỗ lại, thế là máu xịt ra bẹt bẹt, ướt hết cả cánh tay với quần, tui vừa sợ vừa tiếc. :v
Một lát lại có chị kia, nhìn cũng hơi lớn, chắc là dược liên thông, trước khi lên xe thấy sắc mặt còn hồng hào, sau khi bả nhìn thấy cây kim thì bắt đầu đổi sắc mặt, hóa ra là làm "chuyện ấy" lần đầu, :v Ngồi đâu chưa được 1 phút là mặt cắt không còn giọt máu, tui cầm sẵn ly nước đường đứng trước mặt chị ý mắt long lanh kiểu "Chị ơi cố lên, đừng có xỉu, chị mà xỉu là em đỡ không có nổi mô". Chị như hiểu được ý tui nên đã nở một nụ cười tái mét kiểu "Ừ chị không xỉu đâu... chị chỉ.... ói thôi", Nụ cười vừa tắt là cơm cháo gì phun trào ra hết. Hên là anh y sĩ lanh tay lấy cái bịch hứng lại, làm tui tái mặt mém ói theo. Huhu!

Có chị kia đáng yêu dễ sợ, leo lên ghế ngồi, nhìn cây kim mà mắt chớp chớp như con nai vàng ngơ ngác, máu thì cứ chảy ra mà chị ý thì cứ ngồi cười, chân rung rung theo nhạc. Lấy xong tui đưa tay ra tính đỡ xuống vì sợ chị chóng mặt, mà chị không cần, chị nhảy cái đụi xuống rồi lon ton chạy ra chỗ anh bạn kia, vừa chạy vừa cười toe toét kiểu bố đẻ em bé, nhìn mà muốn yêu luôn vậy hà!

Cũng nhiều thứ để kể lắm mà giờ tui phải đi dạy rồi, nên thôi kể một chi tiết quan trọng nổi bật nữa hoy, đó là, cho tới tận hôm nay tui mới biết là khoa tui cũng lắm zai đẹp phết, thế mà lâu nay tui không thấy! Á hí hí!  Phải tham gia mấy hoạt động bự bự kiểu này mới có dịp ngắm và hỏi tên zai đẹp ( hỏi để phát giấy chứng nhận, mà nhiều quá giờ không nhớ nổi cái tên nào, giận cái não cá vàng quá. huhu )
Thôi kể nhiêu đó thôi, đi dạy kiếm cơm cái đã!
-------------------------Củi--------------------------

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

REN HANG


30/03/2017
Một tài năng ra đi ở tuổi 29...
Lần đầu tiên biết tới nhiếp ảnh gia Ren Hang cũng là khi anh đã mất được hơn 1 tháng. Tự tử.
Anh là một tài năng trẻ về chụp ảnh khỏa thân của Trung Quốc, ảnh của anh chụp không phàm, không có nét khiêu dâm, khi nhìn vào, mình thấy bị cuốn hút, sau đó là cảm giác sợ hãi vì nét ma quái của những bức ảnh.

Vốn dĩ mình thích xem những tranh ảnh ma mị, mình vẫn luôn tò mò về óc tưởng tượng của những nghệ sĩ theo trường phái này. Mình thường nghĩ đầu óc họ hẳn không giống như người thường. Và sau khi đọc "nhật kí trầm cảm" của anh Ren Hang mình càng tin điều đó. Để có những bức ảnh độc đáo được mang đi triển lãm ở khắp nơi trên thế giới, ai biết được cuộc sống của anh lại đau khổ đến thế. Như địa ngục. Chính xác là điều mình cảm nhận được. Cuộc sống qua đôi mắt của anh chỉ toàn những thứ méo mó, đen tối, nước mắt, biến dạng, những âm thanh đáng sợ, lơ lửng, rơi, bóng đen, người lạ,thuốc an thần và... cái chết. Cái chết luôn luôn xuất hiện trong đầu anh từ ngày này sang ngày khác. Anh không thể yêu, mà đúng hơn là không dám yêu, vì anh biết anh không được bình thường. Chẳng còn gì đau khổ hơn việc sợ hãi và nhìn thế giới méo mó trong khi tâm trí vẫn tỉnh táo. Thà là tâm thần luôn đi, họ sẽ vui trong thế giới bất thường của họ, chứ không đau khổ trong thế giới của người bình thường như Ren Hang.

Mình chưa bao giờ nghĩ bệnh trầm cảm lại đáng sợ đến như vậy. Đọc thôi cũng đã thấy nghẹt thở. Mình vẫn hay mường tượng ra "trầm cảm" là những cô nhóc cậu nhóc đóng kín cửa phòng, ngồi co chân bên cửa sổ nghĩ vu vơ về một điều gì đó, không muốn ra ngoài, không muốn tiếp xúc với ai, lười nói chuyện và thích viết lách. Sự thiếu hiểu biết đã làm mình lãng mạn hóa căn bệnh đáng sợ này.

Ngày 09.05.2013 anh viết:
"Trong khoảng thời gian ngắn, khi những ảo giác trở nên nghiêm trọng, bạn sẽ nhìn thấy rất nhiều người lạ ở trong nhà và nghe những âm thanh kỳ quặc. Một lần trở về nhà, tôi bắt gặp một người đàn ông mặc áo thun đen đang chải răng trong phòng. Tôi cúi đầu mình và không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng đó. Tôi ngồi cạnh cửa suốt hai giờ đồng hồ, đợi tâm trí mình tỉnh giấc nhưng vẫn nghĩ rằng cảnh tượng ấy quá đỗi rõ ràng. Một lần, trong nhiều đêm liền, tôi cảm thấy phòng cạnh bên có hai con ngựa. Tôi có thể nghe thấy tiếng hí hằng đêm và cả tiếng khò khè chúng thở. Mỗi lần về nhà tôi đều cẩn trọng vì sợ mình sẽ đánh thức chúng. Rồi ngày nọ, một người bạn đến sống với tôi. Tôi bảo với cậu ta “hàng xóm cạnh bên của tôi là hai con ngựa. Chúng cứ ngủ mãi. Tối nay cậu đừng tắm nhé. Âm thanh trong bồn tắm sẽ rất ồn. Nếu chúng ta nói chuyện hay đi lại, tiếng ồn sẽ đánh thức chúng mất. Tôi đã không vào phòng tắm ba ngày rồi.” Người bạn ấy bảo rằng tôi hẳn phải bị điên. Tôi bảo chúng không phải những con ngựa bình thường. Chúng nói tiếng người, và sẽ ngả lưng để ngủ. Lúc đầu, cậu ta nghĩ tôi đang đùa, nhưng khuôn mặt tôi ngày càng trở nên nghiêm túc. Cậu ấy bảo tôi điên rồi. Tôi không biết phải giải thích điều này như thế nào. Sau đó, cậu ta không bao giờ ở lại nhà tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy mọi thứ thường bị phóng to gấp bội. Ánh sáng và bụi li ti có một hình thù cụ thể, cây kim dường như có khả năng chạm đến những đầu ngón tay, bề mặt sần sùi bong bóng của cái bàn như phun trào từ núi lửa. Từ cửa sổ xe hơi của tôi bạn chỉ có thấy bánh xe như một hành tinh, sự thống khổ của tôi chính là trục. Mỗi lần rẽ với tốc độ cao, tôi cảm thấy thứ đeo mang nỗi đau đang cách xa dần, cách xa dần. 
Trầm cảm như một chiếc ô tô mà tôi thì luôn bị say xe và nôn mửa. Lúc nào tôi cũng sợ rằng ngày cuối cùng nào đó mình sẽ ở trong một tai nạn trên đường."...

Cuộc sống này quá đẹp đẽ... nhưng có lẽ nó không dành cho anh, nó đối xử thật tệ với anh, anh đã cố gắng can đảm níu kéo, chiến đấu để được ở lại như thế nhưng cớ sao nó vẫn đẩy anh tới bước đường cùng. Thôi thì vứt hết đi anh ạ, để nơi xô bồ ấy lại cho những con người bình thường. Còn anh, hãy đến một nơi thật đẹp đẽ để sống anh nhé, một nơi không còn những viên thuốc trắng đỏ và nỗi ám ảnh đáng sợ. Ở nơi đó, sống thật tốt và đừng khóc nữa anh nhé!!! À, cảm ơn vì những tác phẩm anh đã để lại cho nơi này! 
--------------------------------------------------------- Hoa --------------------------------------------------