Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

CHUYỆN TUI ĐI LÀM CỘNG TÁC VIÊN HIẾN MÁU TÌNH NGUYỆN

Đầu tiên tui tự giới thiệu, tui cao 150cm (chứ không phải 149cm như trong giấy khám sức khỏe nhaaaa) và nặng 39 xém 40kg, sức khỏe không cho phép nữa, bởi zì zậy nên là tui không bao giờ được đi hiến máu cả. Đối với tui, hiến máu là một nghĩa cử vô cùng cao đẹp, nếu máu mình tốt nó sẽ được đưa đến một bệnh viện nào đó, rồi sẽ chảy vào cơ thể của một người nào đó, cứu sống ai đó, mang lại hạnh phúc cho một gia đình nào đó. Tui mơ ước một ngày nào đó được bước ra từ chiếc xe lấy máu, bạn bè tui chạy lại hỏi "Ê hiến nhiêu mày?" , tui hất mặt lên trời nói "450ml nha mày". Oách dễ sợ. :v
Nhưng ước mơ mãi chỉ là mơ ước! Cho nên hôm nay tui đã đăng kí làm cộng tác viên cho chương trình hiến máu tình nguyện, để có thể ngắm nhìn và giúp đỡ các tình nguyện viên. Tối tui đi ngủ thiệt sớm, sáng 6h mua ổ bánh mì rồi phóng con cub lên khoa với tâm trạng phấn khởi (lâu lắm rồi mới dậy sớm như vậy).  Chạy lên thì thấy mọi người tới cũng khá đông rồi, tui bay vô phụ mọi người phân quà vào các bịch nilon, sau đó tui được phân công đứng ở cửa xuống xe hiến máu để đưa phiếu nhận quà, phát giấy chứng nhận và chạy vặt cho anh y sĩ lấy máu.

Mà cuộc sống ếu bao giờ đẹp đẽ mào hường như tui nghĩ, huhu, tình nguyện viên sau khi uống ly nước đường, thủ tục giấy tờ xong xuôi sẽ được cho lên xe hiến máu, anh y sĩ sẽ lấy 1 cây kim to như cây kim ba tui hay dùng để chích thuốc cho bò ở nhà đâm vào động mạch, nhìn lạnh toát cả sống lưng. Sau đó ảnh cho người ta cầm một khúc gỗ bóp bóp cho máu chảy ra, tầm mấy phút là đầy 1 bịch máu, ai máu nhiều thì ra nhanh, ai máu ít thì cứ ngồi hoài ngồi mãi không xong. Thỉnh thoảng có anh nào chị nào mặt mày tái mét thì tui chạy đi lấy ly nước đường lại, anh y sĩ xịt vào 1 tí nước gì đó rồi cho người ta uống.

Tui chưa kịp mần quen với cây kim thì cỡ nửa tiếng sau có một anh zai to cao đẹp trai hiến máu xong lười lấy tay chặn cái lỗ lại, thế là máu xịt ra bẹt bẹt, ướt hết cả cánh tay với quần, tui vừa sợ vừa tiếc. :v
Một lát lại có chị kia, nhìn cũng hơi lớn, chắc là dược liên thông, trước khi lên xe thấy sắc mặt còn hồng hào, sau khi bả nhìn thấy cây kim thì bắt đầu đổi sắc mặt, hóa ra là làm "chuyện ấy" lần đầu, :v Ngồi đâu chưa được 1 phút là mặt cắt không còn giọt máu, tui cầm sẵn ly nước đường đứng trước mặt chị ý mắt long lanh kiểu "Chị ơi cố lên, đừng có xỉu, chị mà xỉu là em đỡ không có nổi mô". Chị như hiểu được ý tui nên đã nở một nụ cười tái mét kiểu "Ừ chị không xỉu đâu... chị chỉ.... ói thôi", Nụ cười vừa tắt là cơm cháo gì phun trào ra hết. Hên là anh y sĩ lanh tay lấy cái bịch hứng lại, làm tui tái mặt mém ói theo. Huhu!

Có chị kia đáng yêu dễ sợ, leo lên ghế ngồi, nhìn cây kim mà mắt chớp chớp như con nai vàng ngơ ngác, máu thì cứ chảy ra mà chị ý thì cứ ngồi cười, chân rung rung theo nhạc. Lấy xong tui đưa tay ra tính đỡ xuống vì sợ chị chóng mặt, mà chị không cần, chị nhảy cái đụi xuống rồi lon ton chạy ra chỗ anh bạn kia, vừa chạy vừa cười toe toét kiểu bố đẻ em bé, nhìn mà muốn yêu luôn vậy hà!

Cũng nhiều thứ để kể lắm mà giờ tui phải đi dạy rồi, nên thôi kể một chi tiết quan trọng nổi bật nữa hoy, đó là, cho tới tận hôm nay tui mới biết là khoa tui cũng lắm zai đẹp phết, thế mà lâu nay tui không thấy! Á hí hí!  Phải tham gia mấy hoạt động bự bự kiểu này mới có dịp ngắm và hỏi tên zai đẹp ( hỏi để phát giấy chứng nhận, mà nhiều quá giờ không nhớ nổi cái tên nào, giận cái não cá vàng quá. huhu )
Thôi kể nhiêu đó thôi, đi dạy kiếm cơm cái đã!
-------------------------Củi--------------------------

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét