Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

ĐÊM


Lại viết!
Y như rằng cứ đêm về là mình lại viết! Đơn giản là vì việc viết lách làm tâm mình tĩnh lại, chứ ko hẳn vì buồn...
Đêm... trùm tai phone, mở lớn volume và nghe nhạc, thêm cái mùi ẩm ướt của mưa chiều Sài Gòn, cảm giác phiêu lắm, như đang một mình ngồi bên bờ suối đêm nước chảy róc rách, giữa suối có một cái cây khô phủ đầy đom đóm, bên cạnh là một chú nai phát sáng đang nằm lim dim...Ánh trăng mờ nhạt loang lổ đổ xuống bao trùm mọi thứ...
Nhặt viên đá ném  xuống giữa dòng, viên đá nảy lên một cái rồi biến mất, dễ dàng như cái cách người ta đến rồi đi...
Tôi cứ im lặng ngồi đó bên bờ suối, tôi sợ bóng tối nhưng lại cứ thích ngồi đó, vì bóng tối làm tôi thấy bình yên. Trong bóng tối, tôi không cần phải nói chuyện với ai, không cần tỏ ra mạnh mẽ, và trong bóng tối, tôi có thể ngắm nhìn mọi thứ phát sáng tuyệt đẹp... Không phải tôi tự kỉ, tôi vẫn là một đứa năng động, nhưng tôi yêu màn đêm theo một cách riêng!
Có một vài người bước đến, bảo rằng muốn ngồi chung với tôi, họ nhìn tôi như thế và cho rằng có thể làm cho tôi vui lên, họ làm nhiều thứ, nô đùa, nhưng thực chất chỉ phá vỡ sự yên bình nơi đây, làm cho những chú đom đóm hoảng hốt rời khỏi cành cây, làm bé nai của tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi không thích, tôi đẩy họ đi...
Có một vài người bước đến, nhìn thấy cảnh đẹp, và bản thân họ cũng thích sự yên bình nên họ ngồi đó cạnh tôi. Tôi ngỡ họ mến tôi, nhưng hình như không phải, họ chỉ có ý định ngồi yên đó, việc tôi có mặt ở đó có lẽ giúp họ bớt sợ bóng đêm, trở thành thói quen của họ, có lẽ vậy! Tôi lại bảo họ làm ơn đi đi...
Có một vài người tiếp xúc với tôi vào ban ngày, đem lòng yêu mến vì thấy tôi thật vui vẻ năng động, rồi đi theo tôi đến bờ suối. Lúc đầu họ thấy nơi đây thật đẹp, họ say đắm đến mức tưởng như có thể tay trong tay cùng tôi ở nơi này mãi mãi. Cảm động! Tôi tựa đầu vào vai và mong muốn người đó mãi mãi đừng xa tôi. Khi ấy thay vì sợ bóng tối, thứ tôi lo sợ nhất chính là ai đó sẽ bỏ tôi mà đi. Sau đó điều tôi lo sợ đang dần trở thành sự thật... Thứ họ thích là tôi của ban ngày, là người làm họ vui chứ không phải là tôi của những lo lắng, tổn thương... Sau đó...tôi vẫn chưa biết sau đó sẽ như thế nào nữa... Tôi vẫn sẽ tiếp tục nắm chặt lấy tay họ và chờ đợi kết quả...
---------------------------Hoa --------------------

2 nhận xét: