18 tuổi... Chiếc xe đạp bỗng dưng bị nhét trong nhà kho không dùng tới nữa...Người cũng chẳng còn đứng ở góc ngã tư đường đợi nhau sau mỗi tối tan học... Có lẽ là vì kì thi đại học rất quan trọng mà.
20 tuổi... Một buổi tối rất bình thường như bao buổi tối tôi 20 tuổi khác... Người bỗng nhiên rời xa tôi. Tình cảm bỗng nhiên mà biến mất. Lúc bây giờ tôi nên viện lí do là gì đây? Chẳng có một kì thi to lớn quan trọng nào nữa để tôi lấy làm cái cớ bao biện cho tình cảm. Rõ ràng, mọi thứ sẽ tan biến khi mà một trong hai người đánh mất cảm xúc của bản thân, chứ không vì một lí do ngoại cảnh nào cả... Đó là lúc câu chuyện kết thúc. À không. Đúng ra là câu chuyện kết thúc với 1 người, và vẫn tiếp diễn với người còn lại, mà người còn lại không ai khác chính là tôi. Thế là. Tôi thất tình!
Lần đầu tiên tôi dám nhận 2 chữ thất tình về mình... Ừm... Nó cũng không có gì quá xấu hổ và ghê gớm. 20 tuổi... Tôi nghĩ mình có quyền được thất tình mà đúng không?
Cái sự thất tình của tôi sẽ không có gì đáng nói nếu như nó cũng quằn quại và đau khổ như bao người... Đằng này nó lại cứ êm đềm và buồn một cách xinh đẹp.
Ngày đầu tiên tôi cũng khóc... Vì nhớ... Vì tự dưng phải từ bỏ đi một số thói quen... Tự dưng đang kiêu ngạo bỗng dưng phải xìu xuống.
Ngày thứ 2 tôi cũng thử tâm sự với 1 vài người bạn thân thiết... Rồi cùng nhau đi ôn bài... Cùng nhau lén lút uống 1, 2 cốc bia để mượn cớ thoải mái nói xàm.
Ngày thứ 3 tôi đặt mua 1 cuốn sách về đọc. Rồi bản thân dần thích nghi với nỗi buồn. Là thích nghi chứ không phải quên. Tôi không cố gắng quên đi nỗi buồn của mình hay cố gắng quên đi người kia...bởi vì điều đó sẽ phản tác dụng. Tôi học được rằng, khi chân của bạn bị thương, đừng cố gắng vẫy vùng hay vận động, nó sẽ làm bạn đau và chảy rất nhiều máu. Điều bạn cần làm là ngồi yên...cơ thể tự khắc sẽ diễn ra các cơ chế chống nhiễm trùng và xoa dịu cơn đau của bạn.
Tôi cũng chẳng làm gì cả... Hàng ngày vẫn học tập và gặp gỡ bạn bè, vẽ tranh, viết lách, nhớ quá thì cũng không cấm bản thân rút điện thoại ra nhắn 1 tin dù không được hồi đáp, chỉ cần biết là người ta có đọc. Đi ngang qua một hàng quán quen thuộc của 2 người không cuống cuồng bỏ chạy mà cũng tấp vào chén một bữa thật no...rồi nhớ lại kỉ niệm...rồi cười...rồi tính tiền đi về. Đôi giày người ta tặng tôi vẫn mang đi khắp nơi với một cảm giác an toàn. Tôi bỏ hết mọi suy nghĩ tiêu cực về đối phương, chỉ giữ lại những thứ xinh đẹp nhất. Rồi sau đó thấy bản thân rất dễ chịu. Chẳng những thế tôi còn lên kế hoạch và tiến hành hoàn thiện bản thân, bắt đầu mơ về những sự nghiệp tương lai không tưởng.
Cứ như thế và tôi cảm thấy mình có một nỗi buồn thật đẹp. Chỉ cần học cách chấp nhận và đừng kháng cự thì tôi sẽ ổn.
Nhưng mà...ý tôi là...không phải là tôi không tổn thương. Cái chân bị phỏng bô dù lành nhưng vẫn để lại sẹo, và nó sẽ cực kì cảnh giác với bô xe. Trái tim tôi cũng thế thôi mà...Tôi chỉ muốn nói là tôi không còn hứng thú với chuyện tình cảm nữa.
Sao nhỉ...ừm...ý tôi là đây chính là kết thúc cho câu chuyện tôi bên bờ suối như đã viết trong bài "Đêm"... Người đó quả nhiên đã rời xa tôi rồi...
Tôi cũng chẳng làm gì cả... Hàng ngày vẫn học tập và gặp gỡ bạn bè, vẽ tranh, viết lách, nhớ quá thì cũng không cấm bản thân rút điện thoại ra nhắn 1 tin dù không được hồi đáp, chỉ cần biết là người ta có đọc. Đi ngang qua một hàng quán quen thuộc của 2 người không cuống cuồng bỏ chạy mà cũng tấp vào chén một bữa thật no...rồi nhớ lại kỉ niệm...rồi cười...rồi tính tiền đi về. Đôi giày người ta tặng tôi vẫn mang đi khắp nơi với một cảm giác an toàn. Tôi bỏ hết mọi suy nghĩ tiêu cực về đối phương, chỉ giữ lại những thứ xinh đẹp nhất. Rồi sau đó thấy bản thân rất dễ chịu. Chẳng những thế tôi còn lên kế hoạch và tiến hành hoàn thiện bản thân, bắt đầu mơ về những sự nghiệp tương lai không tưởng.
Cứ như thế và tôi cảm thấy mình có một nỗi buồn thật đẹp. Chỉ cần học cách chấp nhận và đừng kháng cự thì tôi sẽ ổn.
Nhưng mà...ý tôi là...không phải là tôi không tổn thương. Cái chân bị phỏng bô dù lành nhưng vẫn để lại sẹo, và nó sẽ cực kì cảnh giác với bô xe. Trái tim tôi cũng thế thôi mà...Tôi chỉ muốn nói là tôi không còn hứng thú với chuyện tình cảm nữa.
Sao nhỉ...ừm...ý tôi là đây chính là kết thúc cho câu chuyện tôi bên bờ suối như đã viết trong bài "Đêm"... Người đó quả nhiên đã rời xa tôi rồi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét